和故人韵 其二

宋代 文天祥
人情嗟愈变,世法合何如。气以心平定,才因意广疏。 时行或时止,无咎亦无誉。第一严交际,琴绅敢不书。
rén qíng jiē biàn   shì xīn píng dìng   cái yīn guǎng 广 shū
shí háng huò shí zhǐ   jiù yán jiāo   qín shēn gǎn shū