和郭信可苦寒曲一首

宋代 冯时行
朔风吹沙边云黄,行人堕指鸟兽僵。 鹔鹴裘弊醉何有,呼吸七气成冰霜。 画堂绣幕围丝管,馥馥麝烟红吐暖。 贫人尺布不可缝,夜长展转牛衣短。 将军领戍山上山,劲弩折角刁斗寒。 铁衣照雪夜如水,哀雁一声心欲死。 年年官赐冬衣绢,妇女从军身不遍。 来岁忍寒须努力,农家饥死无人织。
shuò fēng chuī shā biān yún huáng   xíng rén duò zhǐ niǎo shòu jiāng
shuāng qiú zuì yǒu   chéng bīng shuāng
huà táng xiù wéi guǎn   shè yān hóng nuǎn
pín rén chǐ fèng   zhǎng zhǎn zhuǎn niú duǎn
jiāng jūn lǐng shù shān shàng shān   jìn zhé jiǎo diāo dǒu hán
tiě zhào xuě shuǐ   āi yàn shēng xīn
nián nián guān dōng juàn   cóng jūn shēn biàn
lái suì rěn hán   nóng jiā rén zhī