和郭功甫游采石

宋代 李之仪
卒岁愔愔无地雪,三首新诗报明发。使君近作采石游,胜践传闻惊久缺。 亢阳便有欲雪意,和气先期振岩穴。想见旌旗锦绣张,如从元君朝北阙。 后携一老何奇哉,朱颜鹤发超尘埃。噭呼江上来席上,迤逦万古随云开。 骑鲸仙人不敢避,玉镜台郎俄复回。分明月下遇赏叹,将军新自天边来。 逡巡落笔轰春雷,落花乱点荒池台。沈埋蓁莽见一旦,名高此地真当才。 从来不许说前辈,寄声鱼鸟休惊猜。直疑乘槎叩月窟,又若登临望天台。 酒行已彻更须酌,醉倒宁辞无算杯。卓然一段极则事,遣我击节因谁催。
suì yīn yīn xuě   sān shǒu xīn shī bào míng shǐ 使 jūn jìn zuò cǎi shí yóu   shèng jiàn chuán wén jīng jiǔ quē
kàng yáng biàn 便 yǒu xuě   xiān zhèn yán xué xiǎng jiàn jīng jǐn xiù zhāng   cóng yuán jūn cháo běi què
hòu xié lǎo zāi   zhū yán chāo chén āi jiào jiāng shàng lái shàng   wàn suí yún kāi
jīng xiān rén gǎn   jìng tái láng é huí fēn míng yuè xià shǎng tàn   jiāng jūn xīn tiān biān lái
qūn xún luò hōng chūn léi   luò huā luàn diǎn huāng chí tái shěn mái zhēn mǎng jiàn dàn   míng gāo zhēn dāng cái
cóng lái shuō qián bèi   shēng niǎo xiū jīng cāi zhí chéng chá kòu yuè   yòu ruò dēng lín wàng tiān tāi
jiǔ xíng chè gèng zhuó   zuì dào níng suàn bēi zhuó rán duàn shì   qiǎn jié yīn shuí cuī