和关承议彦远水乐

宋代 晁补之
上盆五尺高,下盆二尺广。 咿呦蚁穴间,飞瀑一线响。 关侯初为此,避世挹萧爽。 晁子亦欣然,闭户穿瓦盎。 虚堂一亩静,纯白四隅敞。 中央浑沌胚,鯈忽所求往。 凿窍令语言,岂但一成两。 危峰下俯瞰,石井黝然仰。 奔泉决眦落,惨澹阴壑想。 明珠溢盘盂,白露湿尘坱。 声音通大道,断竹自谁赏。 何曾戛击阑,缾缶日夜长。 初疑风陨箨,骤雨来莽苍。 乍似酒落槽,夜枕听惚恍。 鸣禽杂啁哳,物魅乱肸蠁。 相依欠林樾,见蔽赖帷幌。 范侯惊侧耳,李令笑抵掌。 张侯助我懒,不忆税归鞅。 云间余仲弟,聊可乐吾党。 中和非外物,此理未宜罔。 相劝戒勿传,名字遍天壤。 撞锺鼎食事,老罢不知飨。 但怪一世狂,端如转车辋。 能来解幅巾,为子濯泚颡。
shàng pén chǐ gāo   xià pén èr chǐ guǎng 广
yōu xuè jiān   fēi xiàn 线 xiǎng
guān hòu chū wèi   shì xiāo shuǎng
cháo zi xīn rán   chuān 穿 àng
táng jìng   chún bái chǎng
zhōng yāng hùn dùn pēi   tiáo suǒ qiú wǎng
záo qiào lìng yán   dàn chéng liǎng
wēi fēng xià kàn   shí jǐng yǒu rán yǎng
bēn quán jué luò   cǎn dàn yīn xiǎng
míng zhū pán   bái shī 湿 chén yǎng
shēng yīn tōng dào   duàn zhú shuí shǎng
zēng jiá lán   píng fǒu zhǎng
chū fēng yǔn tuò   zhòu lái mǎng cāng
zhà shì jiǔ luò cáo   zhěn tīng huǎng
míng qín zhāo zhā   mèi luàn xiǎng
xiāng qiàn lín yuè   jiàn lài wéi huǎng
fàn hóu jīng ěr   lìng xiào zhǐ zhǎng
zhāng hóu zhù lǎn   shuì guī yāng
yún jiān zhòng   liáo dǎng
zhōng fēi wài   wèi wǎng
xiāng quàn jiè chuán   míng zi biàn tiān rǎng
zhuàng zhōng dǐng shí shì   lǎo zhī xiǎng
dàn guài shì kuáng   duān zhuǎn chē wǎng
néng lái jiě jīn   wèi zhuó sǎng