和高子文秋兴

宋代 宇文虚中
摇落山城暮,栖迟客馆幽。 葵衰前日雨,菊老异乡秋。 自信浮沉数,仍怀顾望愁。 蜀江归棹在,浩荡逐春鸥。
yáo luò shān chéng   chí guǎn yōu  
kuí shuāi qián   lǎo xiāng qiū  
xìn chén shù   réng huái 怀 wàng chóu  
shǔ jiāng guī zhào zài   hào dàng zhú chūn ōu