和高与权

宋代 戴复古
相逢休说昧平生,高适能诗久擅名。 欲课荒芜来入社,羞将老丑对倾城。 近来客里仍多病,强向花前举一觥。 乐极自伤头白早,樽前知我孟云卿。
xiāng féng xiū shuō mèi píng shēng   gāo shì néng shī jiǔ shàn míng
huāng lái shè   xiū jiāng lǎo chǒu duì qīng chéng
jìn lái réng duō bìng   qiáng xiàng huā qián gōng
shāng tóu bái zǎo   zūn qián zhī mèng yún qīng