和甫得竹数本于周翰喜而作诗和之

宋代 黄庭坚
初侯一亩宫,风雨到卧席。 前日筑短垣,昨日始封植。 平生岁寒心,乐见岁寒色。 翩翩佳公子,为致一窗碧。 忆公来相居,筮吉龟墨食。 人言陋如何,我自适其适。 白眼对俗徒,醉帽坐攲侧。 人知爱酒耳,不解心得得。 阿堵绝往还,此君是宾客。 清风吹月来,懽甚齿折屐。 有节似见圣,无言谅知默。 数回长者车,犹恨地未僻。 阴雨打叶时,曲肱自宴息。 心游万物初,何处寻辙迹。 从来修竹林,乃是逸民国。
chū hóu gōng   fēng dào
qián zhù duǎn yuán   zuó shǐ fēng zhí
píng shēng suì hán xīn   jiàn suì hán
piān piān jiā gōng   wèi zhì chuāng
gōng lái xiāng   shì guī shí
rén yán lòu   shì shì
bái yǎn duì   zuì mào zuò
rén zhī ài jiǔ ěr   jiě xīn de de
ē jué wǎng huán   jūn shì bīn
qīng fēng chuī yuè lái   huān shén chǐ 齿 shé
yǒu jié shì jiàn shèng   yán liàng zhī
shù huí zhǎng zhě chē   yóu hèn wèi
yīn shí   gōng yàn
xīn yóu wàn chū   chǔ xún zhé
cóng lái xiū zhú lín   nǎi shì mín guó