和冯仲宣韵

宋代 李彭
秋风寂寞仲宣楼,金狄伤嗟卧一丘。喜有斯人出淮海,追还旧观极风流。 莫将起草明光手,去伴诸郎肉食谋。我欲清江理烟艇,寻君楚尾及吴头。
qiū fēng zhòng xuān lóu   jīn shāng jiē qiū yǒu rén chū huái hǎi zhuī   huán jiù guān fēng liú    
jiāng cǎo míng guāng shǒu   bàn zhū láng ròu shí móu qīng jiāng yān tǐng xún   jūn chǔ wěi tóu