和冯中戍炉边偶作

宋代 王禹偁
谁为东君掌青律,故将春日连人日。 春日雨丝暖融融,人日雪花寒栗栗。 雨雪寒暖苦不同,可比交情去就中。 仲咸拥炉发歌咏,古风泪破浇漓风。 人情离合古来有,召公初亦疑周公。 汾阳临淮本雠隙,一旦分兵若亲戚。 四公翻覆人不讥,各各操心为邦国。 此外譸张多为己,反掌背面如千里。 张耳陈余不忍言,魏其武安何足齿。 我爱中庸君子心,心与人交淡如水。 别有人间势利徒,一去一就随荣枯。 西汉董贤方佞幸,孔光迎拜卑如奴。 是时杨雄在东观,投阁欲死无人扶。 有唐力士夫人死,朝士执丧如丧妣。 是时李白放江边,憔悴无人供酒钱。 小人之性何所似,真如蜂蝶并蝼蚁。 寻春逐臭苟朝昏,岂顾松篁与兰茞。 重君誓心一何极,涧底松兮陵上柏。 涧松陵柏有朽时,我约君心无改易。
shuí wèi dōng jūn zhǎng qīng   jiāng chūn lián rén
chūn nuǎn róng róng   rén xuě huā hán
xuě hán nuǎn tóng   jiāo qing jiù zhōng
zhòng xián yōng yǒng   fēng lèi jiāo fēng
rén qíng lái yǒu   zhào gōng chū zhōu gōng
fén yáng lín huái běn chóu   dàn fēn bīng ruò qīn
gōng fān rén   cāo xīn wèi bāng guó
wài zhōu zhāng duō wèi   fǎn zhǎng bèi miàn qiān
zhāng ěr chén rěn yán   wèi ān chǐ 齿
ài zhōng yōng jūn zi xīn   xīn rén jiāo dàn shuǐ
bié yǒu rén jiān shì   jiù suí róng
西 hàn dǒng xián fāng nìng xìng   kǒng guāng yíng bài bēi
shì shí yáng xióng zài dōng guān   tóu rén
yǒu táng shì rén   cháo shì zhí sàng sàng
shì shí bái fàng jiāng biān   qiáo cuì rén gōng jiǔ qián
xiǎo rén zhī xìng suǒ shì   zhēn fēng dié bìng lóu
xún chūn zhú chòu gǒu cháo hūn   sōng huáng lán chén
zhòng jūn shì xīn   jiàn sōng líng shàng bǎi
jiàn sōng líng bǎi yǒu xiǔ shí   yuē jūn xīn gǎi