和冯扬善韵

元代 耶律楚材
天道不可穷,此理自古然。大暴寿盗蹠,至仁夭颜渊。 伟材鲜遭遇,君臣难两全。庸愚厌粱肉,广文寒无毡。 未逢知音人,伯牙故绝弦。我爱冯公子,孔教穷高坚。 忧道不忧贫,一室如罄悬。却笑庠序生,供荐徒备员。 诗书贮便腹,一斗吟百篇。远蹈颜孟迹,近比苏黄肩。 宁受胯下辱,不为天下先。升平已有期,上道化日躔。 九州成一统,刑赏归朝权。汴梁三战定,乐浪一檄传。 先生谒承明,万里来秦川。徒步沙碛中,往复几一年。 揲蓍说易传,应诏命席前。十年符亿兆,一世盈十千。 男儿志在道,何论胝与胼。一旦得荣遇,闾巷车马填。 穷通固由命,何必兴孜煎。用之自可进,舍之便可还。 自笑髯中书,有过仍不悛。三代不同礼,勉欲相袭沿。 贤人正退隐,强起居官联。冰炭岂共器,安可浑愚贤。 可惜和氏姿,庸工浪雕镌。不能作大器,取次成弃捐。 潜龙喻君子,或跃或在田。未遂马周志,好垦扬雄廛。 伏腊粗酒脯,旦夕充羹饘。穷途不足泣,吊影无自怜。 人生一瞬息,日月如玑璇。学道如牧羊,后者为之鞭。 离群谢富贵,遁世安林泉。勿学躁进人,扼腕长呼天。
tiān dào qióng   rán bào shòu dào 寿 zhí zhì   rén yāo yán yuān    
wěi cái xiān zāo   jūn chén nán liǎng quán yōng yàn liáng ròu guǎng   wén 广 hán zhān    
wèi féng zhī yīn rén   jué xián ài féng gōng kǒng   jiào qióng gāo jiān    
yōu dào yōu pín   shì qìng xuán què xiào xiáng shēng gōng   jiàn bèi yuán    
shī shū zhù biàn 便   dòu yín bǎi piān yuǎn dǎo yán mèng jìn   huáng jiān    
níng shòu kuà xià   wéi tiān xià xiān shēng píng yǒu shàng   dào huà chán    
jiǔ zhōu chéng tǒng   xíng shǎng guī cháo quán biàn liáng sān zhàn dìng   làng chuán    
xiān sheng chéng míng   wàn lái qín chuān shā zhōng wǎng   nián    
dié shī shuō zhuàn   yìng zhào mìng qián shí nián zhào 亿   shì yíng shí qiān    
nán ér zhì zài dào   lùn zhī pián dàn róng   xiàng chē tián    
qióng tōng yóu mìng   xīng jiān yòng zhī jìn shě   zhī biàn 便 hái    
xiào rán zhōng shū   yǒu guò réng quān sān dài tóng miǎn   xiāng yán   沿  
xián rén zhèng tuì 退 yǐn   qiáng guān lián bīng tàn gòng ān   hún xián    
shì 姿   yōng gōng làng diāo juān néng zuò   chéng juān    
qián lóng jūn zi   huò yuè huò zài tián wèi suì zhōu zhì hǎo   kěn yáng xióng chán    
jiǔ   dàn chōng gēng zhān qióng diào   yǐng lián    
rén shēng shùn   yuè xuán xué dào yáng hòu   zhě wèi zhī biān    
qún xiè guì   dùn shì ān lín quán xué zào jìn rén è   wàn cháng tiān