和冯洁已节夜见过二首

宋代 程公许
我生恨不际休嘉,浩荡忧思未有涯。 书剑伴人常作客,氍毹暖梦暂还家。 葭灰渐喜回阳律,麦陇时须润雪花。 休沐许宽书檄绕,静中较似日长些。
shēng hèn xiū jiā   hào dàng yōu wèi yǒu  
shū jiàn bàn rén cháng zuò   shū nuǎn mèng zàn huán jiā  
jiā huī jiàn huí yáng   mài lǒng shí rùn xuě huā  
xiū kuān shū rào   jìng zhōng jiào shì zhǎng xiē