和冯洁已节夜见过二首

宋代 程公许
破闷孤莫莫厌深,风筝时为送清音。 平生遇境无余恋,令节因君忽怆心。 梅角吹残愁不寐,柳枝放去杳难寻。 蛾眉列屋功成后,未用凄凉学越吟。
mèn yàn shēn   fēng zhēng shí wéi sòng qīng yīn  
píng shēng jìng liàn   lìng jié yīn jūn chuàng xīn  
méi jiǎo chuī cán chóu mèi   liǔ zhī fàng yǎo nán xún  
é méi liè gōng chéng hòu   wèi yòng liáng xué yuè yín