和法宗上人月下怀故人

宋代 郭祥正
山沉江海阔,月行天中央。游子宿何许,只应归梦长。 浮云且莫生,星河助馀光。徘徊问孤影,惆怅安可忘。
shān chén jiāng hǎi kuò   yuè xíng tiān zhōng yāng yóu 宿 zhǐ   yīng guī mèng zhǎng    
yún qiě shēng   xīng zhù guāng pái huái wèn yǐng chóu   chàng ān wàng