和范舍人永康青城道中作

宋代 陆游
风驱雨压无浮埃,骖騿千骑东方来。 胜游公自辈王谢,净社我亦追宗雷。 岷山楼上一徙倚,如地始辟天初开。 廓然眼界三万里,山一螘垤水一杯。 世间幻妄几变灭,正自不满吾曹咍。 丈夫本愿布衣老,达士讵畏苍颜催。 君看神君岁食羊四万,处处弃骨高成堆。 西山老翁饱松麦,造物赋予何辽哉!
fēng āi   cān zhāng 騿 qiān dōng fāng lái  
shèng yóu gōng bèi wáng xiè   jìng shè zhuī zōng léi  
mín shān lóu shàng   shǐ tiān chū kāi  
kuò rán yǎn jiè sān wàn   shān dié shuǐ bēi  
shì jiān huàn wàng biàn miè   zhèng mǎn cáo hāi  
zhàng běn yuàn lǎo   shì wèi cāng yán cuī  
jūn kàn shén jūn suì shí yáng wàn   chù chù gāo chéng duī  
西 shān lǎo wēng bǎo sōng mài   zào liáo zāi