和范少才咏雪三首

宋代 魏了翁
寒阴凋草木,枯叶委庭阑。 苍耸孤松秀,青敷万竹蟠。 封条才贴妥,见晛复欹宽。 但使根长在,毋忧风哭酸。
hán yīn diāo cǎo   wěi tíng lán  
cāng sǒng sōng xiù   qīng wàn zhú pán  
fēng tiáo cái tiē tuǒ   jiàn xiàn kuān  
dàn shǐ 使 gēn zhǎng zài   yōu fēng suān