和范廉

宋代 黄庭坚
一代功名醉,斯人尚独醒。 风霜寒惨淡,松柏後凋零。 岁晚虚前席,天涯作使星。 百城同缓带,列校听横经。 汲直非刀笔,山翁识宁馨。 愁思理前语。 祠下柳阴庭。
dài gōng míng zuì   rén shàng xǐng
fēng shuāng hán cǎn dàn   sōng bǎi hòu diāo líng
suì wǎn qián   tiān zuò shǐ 使 xīng
bǎi chéng tóng huǎn dài   liè xiào tīng héng jīng
zhí fēi dāo   shān wēng shí níng xīn
chóu qián
xià liǔ yīn tíng