和方正叔芍药

宋代 王之道
院落清和昼漏长,曲栏高槛倚新妆。 未饶玉蘂来仙女,那羡莲花似阿郎。 遣兴勉从吾辈在,追欢难入少年场。 开缄忽得惊人句,满纸云烟翰墨香。
yuàn luò qīng zhòu lòu zhǎng   lán gāo kǎn xīn zhuāng
wèi ráo ruǐ lái xiān   xiàn lián huā shì ā láng
qiǎn xìng miǎn cóng bèi zài   zhuī huān nán shào nián chǎng
kāi jiān jīng rén   mǎn zhǐ yún yān hàn xiāng