和方大山寄韵

宋代 何梦桂
老去庄陵一钓竿,钓鱼犹胜乞粗官。 十年事业閒中过,千载功名死后看。 往事危枰休下着,交情枯木独知寒。 相逢一笑双蓬鬓,还倩何人斲鼻端。
lǎo zhuāng líng diào gān 竿   diào yóu shèng guān  
shí nián shì xián zhōng guò   qiān zǎi gōng míng hòu kàn  
wǎng shì wēi píng xiū xià zhe   jiāo qing zhī hán  
xiāng féng xiào shuāng péng bìn   hái qiàn rén zhuó duān