和范倅十首

宋代 曹勋
海边草芥一冬新,况复冬温接畛春。 从此近城花渐好,不妨闲作惜花人。
hǎi biān cǎo jiè dōng xīn   kuàng dōng wēn jiē zhěn chūn
cóng jìn chéng huā jiàn hǎo   fáng xián zuò huā rén