和范倅十首

宋代 曹勋
轻绡乍试依微巧,蜡白仍随掩苒春。 忽得新诗知节物,衰迟浑似梦中人。
qīng xiāo zhà shì wēi qiǎo   bái réng suí yǎn rǎn chūn
xīn shī zhī jié   shuāi chí hún mèng zhōng rén