和二章已而徵者适至戏用韵为再叠云

元代 范梈
久客岁云暮,悠悠念异邦。病因诗暂愈,愁为酒先降。 屋隐疏篁半,城依老树双。晨朝有好鸟,命我隔东窗。
jiǔ suì yún   yōu yōu niàn bāng bìng yīn shī zàn   chóu wèi jiǔ xiān jiàng
yǐn shū huáng bàn   chéng lǎo shù shuāng chén cháo yǒu hǎo niǎo   mìng dōng chuāng