和对雪忆梅花

宋代 欧阳修
昔官西陵江峡间,野花红紫多斓斑。 惟有寒梅旧所识,异乡每见心依然。 为怜花自洛中看,花上蜀鸟啼绵蛮。 当时作诗谁唱和,粉蕊自折清香繁。 今来把酒对残雪,却忆江上高楼山。 群花四时媚者众,何独此树令人攀。 穷冬万木立枯死,玉艳独发陵清寒。 鲜妍皎如镜里面,绰约对若风中仙。 惜哉北地无此树,霰雪漫漫平沙川。 徐生随我客此郡,冰霜旅舍逢新年。 忆花对雪晨起坐,清诗宝铁裁琅玕。 长河风色暖将动,即看绿柳含春烟。 寒斋寂寞何以慰,卯杯且醉酣午眠。
guān 西 líng jiāng xiá jiān   huā hóng duō lán bān  
wéi yǒu hán méi jiù suǒ shí   xiāng měi jiàn xīn rán  
wèi lián huā luò zhōng kàn   huā shàng shǔ niǎo mián mán  
dāng shí zuò shī shuí chàng   fěn ruǐ zhé qīng xiāng fán  
jīn lái jiǔ duì cán xuě   què jiāng shàng gāo lóu shān  
qún huā shí mèi zhě zhòng   shù lìng rén pān  
qióng dōng wàn   yàn líng qīng hán  
xiān yán jiǎo jìng miàn   chuò yuē duì ruò fēng zhōng xiān  
zāi běi shù   xiàn xuě màn màn píng shā chuān  
shēng suí jùn   bīng shuāng shè féng xīn nián  
huā duì xuě chén zuò   qīng shī bǎo tiě cái láng gān  
cháng fēng nuǎn jiāng dòng   kàn 绿 liǔ hán chūn yān  
hán zhāi wèi   mǎo bēi qiě zuì hān mián