和段学士对雪

唐代 喻凫
盈尺知丰稔,开窗对酒壶。飘当大野匝,洒到急流无。 密际西风尽,凝间朔气扶。干摧鸟栖枿,冷射夜残垆。 赞月登斜汉,兼沙搅北湖。惭于郢客坐,一此调巴歈.
yíng chǐ zhī fēng rěn   kāi chuāng duì jiǔ piāo dāng   dào liú
西 fēng jǐn   níng jiān shuò gàn cuī niǎo niè   lěng shè cán
zàn yuè dēng xié hàn   jiān shā jiǎo běi cán yǐng zuò   diào   .