和段相公登武担寺西台

唐代 姚康
松径引清风,登台古寺中。江平沙岸白,日下锦川红。 疏树山根净,深云鸟迹穷。自惭陪末席,便与九霄通。
sōng jìng yǐn qīng fēng   dēng tái zhōng jiāng píng shā àn bái   xià jǐn chuān hóng
shū shù shān gēn jìng   shēn yún niǎo qióng cán péi   biàn 便 jiǔ xiāo tōng