和段校书冬夕寄题庐山

唐代 刘得仁
名高身未到,此恨蓄多时。是夕吟因话,他年必去随。 尝闻庐岳顶,半入楚江湄。几处悬崖上,千寻瀑布垂。 炉峰松淅沥,湓浦柳参差。日色连湖白,钟声拂浪迟。 烟梯缘薜荔,岳寺步欹危。地本饶灵草,林曾出祖师。 石楼霞耀壁,猿树鹤分枝。细径萦岩末,高窗见海涯。 嵌空寒更极,寂寞夜尤思。阴谷冰埋术,仙田雪覆芝。 乱泉禅客濑,异迹逸人知。藓室新开灶,柽潭未了棋。 如何遂闲放,长得在希夷。空务渔樵事,方无道路悲。 谢公台尚在,陶令柳潜衰。尘外难相许,人间贵迹遗。 虽怀丹桂影,不忘白云期。仁者终携手,今朝预赋诗。
míng gāo shēn wèi dào   hèn duō shí shì yín yīn huà   nián suí
cháng wén yuè dǐng   bàn chǔ jiāng méi chù xuán shàng   qiān xún chuí
fēng sōng   pén liǔ cēn lián bái   zhōng shēng làng chí
yān yuán   yuè wēi běn ráo líng cǎo   lín céng chū shī
shí lóu xiá yào 耀   yuán shù fēn zhī jìng yíng yán   gāo chuāng jiàn hǎi
qiàn kōng hán gēng   yóu yīn bīng mái shù   xiān tián xuě zhī
luàn quán chán lài   rén zhī xiǎn shì xīn kāi zào   chēng tán wèi liǎo
suì xián fàng   zhǎng de zài kōng qiáo shì   fāng dào bēi
xiè gōng tái shàng zài   táo lìng liǔ qián shuāi chén wài nán xiāng   rén jiān guì
suī huái 怀 dān guì yǐng   wàng bái yún rén zhě zhōng xié shǒu   jīn zhāo shī