和段好古外郎二首

元代 王奕
休烦蜀鸟劝归频,正欲尼山拜圣人。 若使诗书灰烈焰,便应天地化微尘。 汉书牛角虽漫夜,鲁史麟经不断春。 花市一番风雨后,几多桃李又重新。
xiū fán shǔ niǎo quàn guī pín   zhèng shān bài shèng rén
ruò shǐ 使 shī shū huī liè yàn   biàn 便 yìng tiān huà wēi chén
hàn shū niú jiǎo suī màn   shǐ lín jīng duàn chūn
huā shì fān fēng hòu   duō táo yòu chóng xīn