和董彦光立春日二首 其一

宋代 谢薖
梅蕊飞翻柳色新,雪泥乾尽已成尘。愁看节物独惊眼,醉吐诗词君可人。 藜杖应门原宪病,鹴裘贳酒茂陵贫。朝来似有飞扬意,可但无情草木春。
méi ruǐ fēi fān liǔ xīn   xuě qián jǐn chéng chén chóu kàn jié jīng yǎn zuì   shī jūn rén    
zhàng yìng mén yuán xiàn bìng   shuāng qiú shì jiǔ mào líng pín zhāo lái shì yǒu fēi yáng   dàn qíng cǎo chūn