和董彦才东坡铁杖诗二十韵

元代 耶律楚材
女娲未补青天裂,神液飞精散为铁。嵇生箕踞锻洪炉,白汗翻浆滴清血。 黑虬彷佛欲飞跃,鳞介苍苍生乳节。情知中散气凌云,肯与凡工争巧拙。 柳君传与东坡老,神物终须归俊杰。坡仙为寿文定公,酬和新诗誇胜劣。 观妙堂名龙尾砚,雎阳并此为三绝。雎阳城破兵火炎,神器不随烟焰灭。 了然居士出伊洛,登山度水相扶挈。燕然分付我清溪,妙语雕镌跨先哲。 远来携赠白霫老,天理似为予所设。湛然忝佐本无功,致王泽民愧皋契。 轻簧历历吐微语,闲对幽人如鼓舌。有如拈起击须弥,须弥击碎同丘垤。 云门远遁德山去,敢对髯翁开口说。一时惊倒野狐禅,奔走不来予阃闑。 他年神武挂冠去,谁知劫外乾坤别。横担此杖入千峰,大方独步无蹉跌。
wèi qīng tiān liè   shén fēi jīng sàn wèi tiě shēng duàn hóng bái   hàn fān jiāng qīng xuè    
hēi qiú páng fēi yuè   lín jiè cāng cāng shēng jié qíng zhī zhōng sàn líng yún kěn   fán gōng zhēng qiǎo zhuō    
liǔ jūn chuán dōng lǎo   shén zhōng guī jùn jié xiān wéi shòu wén 寿 dìng gōng chóu   xīn shī kuā shèng liè    
guān miào táng míng lóng wěi yàn   yáng bìng wèi sān jué yáng chéng bīng huǒ yán shén   suí yān yàn miè    
liǎo rán shì chū luò   dēng shān shuǐ xiàng qiè yàn rán fēn qīng miào   diāo juān kuà xiān zhé    
yuǎn lái xié zèng bái lǎo   tiān shì wèi suǒ shè zhàn rán tiǎn zuǒ běn gōng zhì   wáng mín kuì gāo    
qīng huáng wēi   xián duì yōu rén shé yǒu niān   suì tóng qiū dié    
yún mén yuǎn dùn shān   gǎn duì rán wēng kāi kǒu shuō shí jīng dǎo chán bēn   zǒu lái kǔn niè    
nián shén guà guàn   shéi zhī jié wài qián kūn bié héng dān zhàng qiān fēng   fāng cuō diē