和董庶中古散调词赠尹果毅

唐代 刘禹锡
昔听东武吟,壮年心已悲。如何今濩落,闻君辛苦辞。 言有穷巷士,弱龄颇尚奇。读得玄女符,生当事边时。 借名游侠窟,结客幽并儿。往来长楸间,能带双鞬驰。 崩腾天宝末,尘暗燕南垂。爟火入咸阳,诏征神武师。 是时占军幕,插羽扬金羁。万夫列辕门,观射中戟支。 誓当雪国雠,亲爱从此辞。中宵倚长剑,起视蚩尤旗。 介马晨萧萧,阵云竟天涯。阴风猎白草,旗槊光参差。 勇气贯中肠,视身忽如遗。生擒白马将,虏骑不敢追。 贵臣上战功,名姓随意移。终岁肌骨苦,他人印累累。 谒者既清宫,诸侯各罢戏。上将赐甲第,门戟不可窥。 眦血下沾襟,天高问无期。却寻故乡路,孤影空相随。 行逢里中旧,扑樕昔所嗤。一言合侯王,腰佩黄金龟。 问我何自苦,可怜真数奇。迟回顾徒御,得色悬双眉。 翻然悟世途,抚己昧所宜。田园已芜没,流浪江海湄。 鸷禽毛翮摧,不见翔云姿。衰容蔽逸气,孑孑无人知。 寂寞草玄徒,长吟下书帷。为君发哀韵,若扣瑶林枝。 有客识其真,潺湲涕交颐。饮尔一杯酒,陶然足自怡。
tīng dōng yín   zhuàng nián xīn bēi jīn huò luò   wén jūn xīn
yán yǒu qióng xiàng shì   ruò líng shàng xuán   shēng dāng shì biān shí
jiè míng yóu xiá   jié yōu bìng ér wǎng lái cháng qiū jiān   néng dài shuāng jiān chí
bēng téng tiān bǎo   chén àn yàn nán chuí guàn huǒ xián yáng   zhào zhēng shén shī
shì shí zhàn jūn   chā yáng jīn wàn liè yuán mén   guān shè zhòng zhī
shì dāng xuě guó chóu   qīn ài cóng zhōng xiāo cháng jiàn   shì chī yóu
jiè chén xiāo xiāo   zhèn yún jìng tiān yīn fēng liè bái cǎo   shuò guāng cēn
yǒng guàn zhōng cháng   shì shēn shēng qín bái jiāng   gǎn zhuī
guì chén shàng zhàn gōng   míng xìng suí zhōng suì   rén yìn lěi lěi
zhě qīng gōng   zhū hóu shàng jiàng jiǎ   mén kuī
xuè xià zhān jīn   tiān gāo wèn què xún xiāng   yǐng kōng xiāng suí
xíng féng zhōng jiù   suǒ chī yán hòu wáng   yāo pèi huáng jīn guī
wèn   lián zhēn shù chí huí   xuán shuāng méi
fān rán shì   mèi suǒ tián yuán méi   liú làng jiāng hǎi méi
zhì qín máo cuī   jiàn xiáng yún 姿 shuāi róng   jié jié rén zhī
cǎo xuán   cháng yín xià shū wéi wèi jūn āi yùn   ruò kòu yáo lín zhī
yǒu shí zhēn   chán yuán jiāo yǐn ěr bēi jiǔ   táo rán