和东坡先生梅花三首

宋代 晁补之
幽闲合出昭君村,芳洁恐是三闾魂。 无人岭上更儇好,不与俗花名合昏。 苍官森出剑佩列,甲夫密裹旗枪园。 数株临水欲仙去,一笑向人如玉温。 火维草木百名字,十月不冷常炎暾。 同心紫蒂宜上苑,啄人虎豹司九门。 借令驿使能远致,要比桃李终无言。 岂惟千里共明月,亦可千里同芳樽。
yōu xián chū zhāo jūn cūn   fāng jié kǒng shì sān hún
rén lǐng shàng gèng xuān hǎo   huā míng hūn
cāng guān sēn chū jiàn pèi liè   jiǎ guǒ qiāng yuán
shù zhū lín shuǐ xiān   xiào xiàng rén wēn
huǒ wéi cǎo bǎi míng zi   shí yuè lěng cháng yán tūn
tóng xīn shàng yuàn   zhuó rén bào jiǔ mén
jiè lìng 驿 shǐ 使 néng yuǎn zhì   yào táo zhōng yán
wéi qiān gòng míng yuè   qiān tóng fāng zūn