和董令升喜雨用前韵

宋代 王之道
夜听檐声翻急雨,想见膏润均率土。 先生休戚共斯民,忧在惔焚非惮暑。 人情类被饥所移,我尔相望自甘苦。 宁从祷旱身暴日,肯对驱蝗歌侑俎。 用心何独追老杜,大庇寒儒欢广宇。 要令匹夫被惠泽,上致吾君尧舜数。 嗟予粪配伏邱壑,尺短寸长无足取。 洊蒙珠玉过称杨,丈夫殆以气相许。
tīng yán shēng fān   xiǎng jiàn gào rùn jūn shuài  
xiān sheng xiū gòng mín   yōu zài dàn fén fēi dàn shǔ  
rén qíng lèi bèi suǒ   ěr xiāng wàng gān  
níng cóng dǎo hàn shēn bào   kěn duì huáng yòu  
yòng xīn zhuī lǎo   hán huān guǎng 广  
yào lìng bèi huì   shàng zhì jūn yáo shùn shù  
jiē fèn pèi qiū   chǐ duǎn cùn cháng  
jiàn méng zhū guò chēng yáng   zhàng dài xiāng