和东川李相公慈竹十二韵(次本韵)

唐代 元稹
慈竹不外长,密比青瑶华。矛攒有森束,玉粒无蹉跎。 纤粉妍腻质,细琼交翠柯。亭亭霄汉近,霭霭雨露多。 冰碧寒夜耸,箫韶风昼罗。烟含胧胧影,月泛鳞鳞波。 鸾凤一已顾,燕雀永不过。幽姿媚庭实,颢气爽天涯。 峻节高转露,贞筠寒更佳。托身仙坛上,灵物神所呵。 时与天籁合,日闻阳春歌。应怜孤生者,摧折成病痾.
zhú wài zhǎng   qīng yáo huá máo zǎn yǒu sēn shù   cuō tuó
xiān fěn yán zhì   qióng jiāo cuì tíng tíng xiāo hàn jìn   ǎi ǎi duō
bīng hán sǒng   xiāo sháo fēng zhòu luó yān hán lóng lóng yǐng   yuè fàn lín lín
luán fèng   yàn què yǒng guò yōu 姿 mèi tíng shí   hào shuǎng tiān
jùn jié gāo zhuǎn   zhēn yún hán gēng jiā tuō shēn xiān tán shàng   líng shén suǒ
shí tiān lài   wén yáng chūn yīng lián shēng zhě   cuī shé chéng bìng ē   .