和董伯玉韵

宋代 吴芾
野性躯閒昼掩扉,坐看斜日上书帷。 不妨挟册从吾好,亦学吹竽笑昨痴。 鬓发星星行且老,胸襟碌碌苦亡奇。 与君正欲论心事,又恐分携各一涯。
xìng xián zhòu yǎn fēi   zuò kàn xié shàng shū wéi
fáng jiā cóng hǎo   xué chuī xiào zuó chī
bìn xīng xing xíng qiě lǎo   xiōng jīn wáng
jūn zhèng lùn xīn shì   yòu kǒng fēn xié