和董伯玉不向东山久韵

宋代 吴芾
野外少过从,出门欲何向。 所幸得夫君,相与乐闲旷。 年来既倦游,老去那病忘。 且复对酒樽,尚须时一访。
wài shǎo guò cóng   chū mén xiàng
suǒ xìng de jūn   xiāng xián kuàng
nián lái juàn yóu   lǎo bìng wàng
qiě duì jiǔ zūn   shàng shí fǎng 访