和丁利用韵

宋代 冯时行
末路初倾盖,春风一系舟。 英姿森剑戟,余论有春秋。 时事朝暮别,年华日夜流。 徒劳是州县,东去勿迟留。
chū qīng gài   chūn fēng zhōu  
yīng 姿 sēn jiàn   lùn yǒu chūn qiū  
shí shì zhāo bié   nián huá liú  
láo shì zhōu xiàn   dōng chí liú