和丁大卿韵

宋代 姜特立
久回俗驾向山中,无复诗骚见古风。 方喜故人千里至,更容清夜一尊同。 宾筵谈笑知无敌,笔力追陪愧未工。 自古诗人难并世,归期那敢话匆匆。
jiǔ huí jià xiàng shān zhōng   shī sāo jiàn fēng  
fāng rén qiān zhì   gèng róng qīng zūn tóng  
bīn yán tán xiào zhī   zhuī péi kuì wèi gōng  
shī rén nán bìng shì   guī gǎn huà cōng cōng