和得全喜雪韵

宋代 王柏
天道流行自有经,一冬常燠大无伦。 临期飞雪粗成冷,只隔明朝便是春。 窗外晓山高积玉,梦回夜月更铺银。 玄冥恰似轮台悔,改过虽新已悮人。
tiān dào liú xíng yǒu jīng   dōng cháng lún  
lín fēi xuě chéng lěng   zhǐ míng cháo biàn 便 shì chūn  
chuāng wài xiǎo shān gāo   mèng huí yuè gèng yín  
xuán míng qià lún tái huǐ   gǎi guò suī xīn rén