和登安济亭
亭上风吹藤帽帘,为怜情胜得安恬。
惊涛触岸层澜碎,落日衔山半景尖。
遥认犀奔知鹿角,忽逢龙挂见胡髯。
城南一去通沧海,无限春寒向晚添。
tíng
亭
shàng
上
fēng
风
chuī
吹
téng
藤
mào
帽
lián
帘
,
wèi
为
lián
怜
qíng
情
shèng
胜
dé
得
ān
安
tián
恬
。
。
jīng
惊
tāo
涛
chù
触
àn
岸
céng
层
lán
澜
suì
碎
,
luò
落
rì
日
xián
衔
shān
山
bàn
半
jǐng
景
jiān
尖
。
。
yáo
遥
rèn
认
xī
犀
bēn
奔
zhī
知
lù
鹿
jiǎo
角
,
hū
忽
féng
逢
lóng
龙
guà
挂
jiàn
见
hú
胡
rán
髯
。
。
chéng
城
nán
南
yī
一
qù
去
tōng
通
cāng
沧
hǎi
海
,
wú
无
xiàn
限
chūn
春
hán
寒
xiàng
向
wǎn
晚
tiān
添
。
。