和德安允恭韵

唐代 王翰
乱离伤别久,愁病入新年。行旆惊戎幕,残经罢讲筵。 山河空有恨,桃李漫争妍。马首春风里,期君早著鞭。
luàn shāng bié jiǔ   chóu bìng xīn nián xíng pèi jīng róng   cán jīng jiǎng yán
shān kōng yǒu hèn   táo màn zhēng yán shǒu chūn fēng   jūn zǎo zhù biān