和大雪折木

宋代 张耒
季秋木叶未全落,西风卷云飞雪作。 奔腾倾倒来不停,顷刻山川失寥廓。 白头老翁仰天叹,一生未见可吁愕。 但悲无食饥冻死,何暇更议阴阳错。 樵车不来椽数尽,仰彻屋茅烹苋藿。 坐愁穷腊安可度,律管未改初冬朔。 我居堂前有大榆,百年老干龙鳞剥。 夜声疑是神物伐,参天大枝脆如斮。 披檐掷瓦事未测,起坐明灯彻其幄。 命乖久遭穷鬼笑,当虑压覆崩厥角。 鹿山长官当此时,高楼大饮纵欢谑。 两邦相邻无百里,谁谓同时异忧乐。 尚能怨嗟念穷苦,喜君于物心不薄。 百里饥寒仰长官,勉充此心救民瘼。
qiū wèi quán luò   西 fēng juǎn yún fēi xuě zuò  
bēn téng qīng dǎo lái tíng   qǐng shān chuān shī liáo kuò  
bái tóu lǎo wēng yǎng tiān tàn   shēng wèi jiàn è  
dàn bēi shí dòng   xiá gēng yīn yáng cuò  
qiáo chē lái chuán shù jǐn   yǎng chè máo pēng xiàn huò  
zuò chóu qióng ān   guǎn wèi gǎi chū dōng shuò  
táng qián yǒu   bǎi nián lǎo gàn lóng lín  
shēng shì shén   cān tiān zhī cuì cuò  
yán zhì shì wèi   zuò míng dēng chè  
mìng guāi jiǔ zāo qióng guǐ xiào   dāng bēng jué jiǎo  
鹿 shān cháng guān dāng shí   gāo lóu yǐn zòng huān xuè  
liǎng bāng xiāng lín bǎi   shuí wèi tóng shí yōu  
shàng néng yuàn jiē niàn qióng   jūn xīn báo  
bǎi hán yǎng zhǎng guān   miǎn chōng xīn jiù mín