和答诗十首。和大觜乌

唐代 白居易
乌者种有二,名同性不同。觜小者慈孝,觜大者贪庸。 觜大命又长,生来十馀冬。物老颜色变,头毛白茸茸。 飞来庭树上,初但惊儿童。老巫生奸计,与乌意潜通。 云此非凡鸟,遥见起敬恭。千岁乃一出,喜贺主人翁。 祥瑞来白日,神圣占知风。阴作北斗使,能为人吉凶。 此乌所止家,家产日夜丰。上以致寿考,下可宜田农。 主人富家子,身老心童蒙。随巫拜复祝,妇姑亦相从。 杀鸡荐其肉,敬若禋六宗。乌喜张大觜,飞接在虚空。 乌既饱膻腥,巫亦飨甘浓。乌巫互相利,不复两西东。 日日营巢窟,稍稍近房栊。虽生八九子,谁辨其雌雄。 群雏又成长,众觜逞残凶。探巢吞燕卵,入蔟啄蚕虫。 岂无乘秋隼,羁绊委高墉。但食乌残肉,无施搏击功。 亦有能言鹦,翅碧觜距红。暂曾说乌罪,囚闭在深笼。 青青窗前柳,郁郁井上桐。贪乌占栖息,慈乌独不容。 慈乌尔奚为,来往何憧憧。晓去先晨鼓,暮归后昏钟。 辛苦尘土间,飞啄禾黍丛。得食将哺母,饥肠不自充。 主人憎慈乌,命子削弹弓。弦续会稽竹,丸铸荆山铜。 慈乌求母食,飞下尔庭中。数粒未入口,一丸已中胸。 仰天号一声,似欲诉苍穹。反哺日未足,非是惜微躬。 谁能持此冤,一为问化工。胡然大觜乌,竟得天年终。
zhě zhǒng yǒu èr   míng tóng xìng tóng xiǎo zhě xiào   zhě tān yōng
mìng yòu zhǎng   shēng lái shí dōng lǎo yán biàn   tóu máo bái róng róng
fēi lái tíng shù shàng   chū dàn jīng ér tóng lǎo shēng jiān   qián tōng
yún fēi fán niǎo   yáo jiàn jìng gōng qiān suì nǎi chū   zhǔ rén wēng
xiáng ruì lái bái   shén shèng zhàn zhī fēng yīn zuò běi dǒu shǐ 使   néng wéi rén xiōng
suǒ zhǐ jiā   jiā chǎn fēng shàng zhì shòu 寿 kǎo   xià tián nóng
zhǔ rén jiā   shēn lǎo xīn tóng méng suí bài zhù   xiāng cóng
shā jiàn ròu   jìng ruò yīn liù zōng zhāng   fēi jiē zài kōng
bǎo shān xīng   xiǎng gān nóng xiāng   liǎng 西 dōng
yíng cháo   shāo shāo jìn fáng lóng suī shēng jiǔ   shuí biàn xióng
qún chú yòu chéng zhǎng   zhòng chěng cán xiōng tàn cháo tūn yàn luǎn   zhuó cán chóng
chéng qiū sǔn   bàn wěi gāo yōng dàn shí cán ròu   shī gōng
yǒu néng yán yīng   chì hóng zàn céng shuō zuì   qiú zài shēn lóng
qīng qīng chuāng qián liǔ   jǐng shàng tóng tān zhàn   róng
ěr wèi   lái wǎng chōng chōng xiǎo xiān chén   guī hòu hūn zhōng
xīn chén jiān   fēi zhuó shǔ cóng shí jiāng   cháng chōng
zhǔ rén zēng   mìng zi xuē dàn gōng xián kuài zhú   wán zhù jīng shān tóng
qiú shí   fēi xià ěr tíng zhōng shù wèi kǒu   wán zhōng xiōng
yǎng tiān hào shēng   shì cāng qióng fǎn wèi   fēi shì wēi gōng
shuí néng chí yuān   wèi wèn huà gōng rán   jìng tiān nián zhōng