和答莘老见赠

宋代 黄庭坚
往岁在辛丑,从师海濒州。 外家有行役,拜公古邗沟。 儿曹被鉴赏,许以综九流。 仍许归息女,采蘋助春秋。 斯文开津梁,盛德见虚舟。 离合略十年,每见仰清修。 久次不进迁,天禄勤校雠。 文武修衮职,谏垣始登收。 身趋邺公城,逐臣既南浮。 娈彼丞中馈,家庭供百羞。 堂堂来问寝,忽为云雾休。 遗玩犹在箧,汝水遶坟丘。 南箕与北斗,日月行置邮。 相逢辇毂下,存没可言愁。 当年小儿女,生子欲胜裘。 瓯越委琴瑟,江湖拱松楸。 持节转七郡,治功无全牛。 还朝蒙嗟识,明月岂暗投。 抱被直延阁,疏帘近奎钩。 三生石上梦,记是复疑不。 隐几付天籁,阅人如海鸥。 襟怀俯万物,颜鬓与百忧。 长歌可当泣,短生等蜉蝣。 悲欢令人老,万世略同流。 轩冕来逼身,白蘋晚沧洲。 履拂知道肥,净室见天游。 小人乐蛙井,痴甚顾虎头。 世缘真嚼蜡,骨相谢封侯。 松根养茯苓,岁晏望华輈。
wǎng suì zài xīn chǒu   cóng shī hǎi bīn zhōu  
wài jiā yǒu xíng   bài gōng hán gōu  
ér cáo bèi jiàn shǎng   zōng jiǔ liú  
réng guī   cǎi píng zhù chūn qiū  
wén kāi jīn liáng   shèng jiàn zhōu  
lüè shí nián   měi jiàn yǎng qīng xiū  
jiǔ jìn qiān   tiān qín jiào chóu  
wén xiū gǔn zhí   jiàn yuán shǐ dēng shōu  
shēn gōng chéng   zhú chén nán  
luán chéng zhōng kuì   jiā tíng gōng bǎi xiū  
táng táng lái wèn qǐn   wèi yún xiū  
wán yóu zài qiè   shuǐ rào fén qiū  
nán běi dǒu   yuè xíng zhì yóu  
xiāng féng niǎn xià   cún méi yán chóu  
dāng nián xiǎo ér   shēng shèng qiú  
ōu yuè wěi qín   jiāng gǒng sōng qiū  
chí jié zhuǎn jùn   zhì gōng quán niú  
hái cháo méng jiē shí   míng yuè àn tóu  
bào bèi zhí yán   shū lián jìn kuí gōu  
sān shēng shí shàng mèng   shì  
yìn tiān lài   yuè rén hǎi ōu  
jīn huái 怀 wàn   yán bìn bǎi yōu  
cháng dāng   duǎn shēng děng yóu  
bēi huān lìng rén lǎo   wàn shì lüè tóng liú  
xuān miǎn lái shēn   bái píng wǎn cāng zhōu  
zhī dào féi   jìng shì jiàn tiān yóu  
xiǎo rén jǐng   chī shén tóu  
shì yuán zhēn jiáo   xiāng xiè fēng hóu  
sōng gēn yǎng líng   suì yàn wàng huá zhōu