和答舍弟子彦自雩都寄诗并喜性举乱后归自殊乡
春暮书回百感生,残年送别最关情。云飞远道千峰暗,花落深林独树明。
苜蓿久荒良骥病,稻粱未足旅鸿惊。遥怜稚子生还日,不得相从咏北征。
chūn
春
mù
暮
shū
书
huí
回
bǎi
百
gǎn
感
shēng
生
,
cán
残
nián
年
sòng
送
bié
别
zuì
最
guān
关
qíng
情
。
。
yún
云
fēi
飞
yuǎn
远
dào
道
qiān
千
fēng
峰
àn
暗
,
huā
花
luò
落
shēn
深
lín
林
dú
独
shù
树
míng
明
。
。
mù
苜
xu
蓿
jiǔ
久
huāng
荒
liáng
良
jì
骥
bìng
病
,
dào
稻
liáng
粱
wèi
未
zú
足
lǚ
旅
hóng
鸿
jīng
惊
。
。
yáo
遥
lián
怜
zhì
稚
zǐ
子
shēng
生
huán
还
rì
日
,
bù
不
dé
得
xiāng
相
cóng
从
yǒng
咏
běi
北
zhēng
征
。
。