何大韶见访偶出失迎留题而去用韵答之

元代 邓雅
道人采药不曾閒,朝访南山暮北山。岂意轩车能远出,却过蓬荜竟空还。 石泉未得同清赏,诗句能题慰老颜。自是阳春真寡和,妙音还在盛唐间。
dào rén cǎi yào céng xián   cháo fǎng 访 nán shān běi shān xuān chē néng yuǎn chū   què guò péng jìng kōng hái
shí quán wèi tóng qīng shǎng   shī néng wèi lǎo yán shì yáng chūn zhēn guǎ   miào yīn hái zài shèng táng jiān