和答钱广文兰松有刚折之叹

宋代 叶适
兰居地之阴,蔼蔼含华滋。 此本不以刚,而为刚者师。 松无栋梁具,何用稼冰雪。 终风挠长林,常恐浪摧折。 愿子比令德,一薰容众蒿。 笑我非帝材,千载空独高。
lán zhī yīn   ǎi ǎi hán huá  
běn gāng   ér wèi gāng zhě shī  
sōng dòng liáng   yòng jià bīng xuě  
zhōng fēng náo cháng lín   cháng kǒng làng cuī shé  
yuàn zi lìng   xūn róng zhòng hāo  
xiào fēi cái   qiān zǎi kōng gāo