和道叟韵

宋代 吴芾
自怜涉世太迂疏,岂料今朝得自如。 老去不知官况好,归来顿觉道心舒。 湖山深处非凡景,松竹阴中有旧庐。 静坐忽闻乌鹊喜,开门还得故人书。
lián shè shì tài shū   liào jīn zhāo
lǎo zhī guān kuàng hǎo   guī lái dùn jué dào xīn shū
shān shēn chù fēi fán jǐng   sōng zhú yīn zhōng yǒu jiù
jìng zuò wén què   kāi mén hái rén shū