和道可

宋代 王之道
卧雨春头到地长,清风一榻借微凉。 碁声惊断高僧梦,起拨炉中未过香。
chūn tóu dào zhǎng   qīng fēng jiè wēi liáng
shēng jīng duàn gāo sēng mèng   zhōng wèi guò xiāng