和单令九日二绝

宋代 胡寅
爽气深秋彻九霄,凭高眼界迥寥寥。 凄风但可开黄菊,零露行庆到蓼萧。
shuǎng shēn qiū chè jiǔ xiāo   píng gāo yǎn jiè jiǒng liáo liáo
fēng dàn kāi huáng   líng xíng qìng dào liǎo xiāo