和单令

宋代 胡寅
曾步雩风咏晚春,肯教清镜受纤尘。 诗书渐与心为一,文字终惭笔有神。 弈局不争先后手,醉乡常值圣贤人。 得时花卉千千状,须倩能诗为写真。
céng fēng yǒng wǎn chūn   kěn jiào qīng jìng shòu xiān chén
shī shū jiàn xīn wèi   wén zhōng cán yǒu shén
zhēng xiān hòu shǒu   zuì xiāng cháng zhí shèng xián rén
de shí huā huì qiān qiān zhuàng   qiàn néng shī wèi xiě zhēn