和丹客林公

宋代 曹勋
自念老境今枯杨,徒顺和辈求药方。 颇闻大药性炎燥,如燎于原其中藏。 是非海里石鼎煎,大药何适求云仙。 但传钟吕有妙旨,著在诗曲成华编。 诵之如射必中的,坚然不朽贯金石。 内外悉云妙在丹,吐纳何尝及津液。 此事知有行则差,种麻安得豆有芽。 北辕适楚每自失,复似入海欲算沙。 岂惟阮籍途穷哭,录录尚念太仓粟。 水云难访我辈人,风期讵知晋江客。 三百字与五千言,一指便到玄牝门。 它年肯约移玉趾,焚香促膝为细论。 浩气收还质无槁,有待斯言能却老。 小筑云卧天台山,再挂此冠供汛扫。
niàn lǎo jìng jīn yáng   shùn bèi qiú yào fāng
wén yào xìng yán zào   liáo yuán zhōng cáng
shì fēi hǎi shí dǐng jiān   yào shì qiú yún xiān
dàn chuán zhōng yǒu miào zhǐ   zhù zài shī chéng huá biān
sòng zhī shè zhōng de   jiān rán xiǔ guàn jīn shí
nèi wài yún miào zài dān   cháng jīn
shì zhī yǒu xíng chà   zhǒng ān dòu yǒu
běi yuán shì chǔ měi shī   shì hǎi suàn shā
wéi ruǎn qióng   shàng niàn tài cāng
shuǐ yún nán fǎng 访 bèi rén   fēng zhī jìn jiāng
sān bǎi qiān yán   zhǐ biàn 便 dào xuán pìn mén
nián kěn yuē zhǐ   fén xiāng wèi lùn
hào shōu hái zhì gǎo   yǒu dài yán néng què lǎo
xiǎo zhù yún tiān tāi shān   zài guà guān gōng xùn sǎo